Lắng nghe quan điểm và nhu cầu của người nghèo và những người yếu thế

Tỉnh Yên Bái - Sung Thị My năm nay 18 tuổi. Em sống ở buôn miền núi Dau Cau, thuộc huyện Tram Tau ở tỉnh phía bắc Yên Bái. My đã lập gia đình và có một con gái 18 tháng tuổi. Em chỉ nói được tiếng mẹ đẻ, đó là tiếng Mông mà không nói được một chút tiếng Kinh nào. My chưa bao giờ đi học và không biết đường đến trạm y tế xã. Em sinh con ngay tại nhà và chồng em đỡ. Giống như phần lớn phụ nữ người Mông mà em biết, sau một tháng sinh con, My quay lại làm đồng và bây giờ em địu con trên lưng khi đi làm. My dự kiến sẽ sinh thêm hai con nữa và mong sau khi sinh con có thể ở nhà lâu hơn. Em mong rằng, không giống như em, các con em sẽ có cơ hội được đi học.

Hiểu về cuộc sống của người dân sống ở các khu vực xa xôi như tỉnh Yên Bái và ghi lại quan điểm và nhu cầu của họ là mục đích của đoàn công tác phối hợp của LHQ tới Yên Bái vào trung tuần tháng 12. Một nhóm nhân viên LHQ cùng với các chuyên gia về hỗ trợ cộng đồng đã tới thăm các buôn ở xã Xa Ho và Hat Luu và trò chuyện với My cùng nhiều người khác về nguyện vọng và mong muốn của họ cho tương lai.

Tiêu điểm

  • Các dân tộc thiểu số là một trong tám nhóm mục tiêu được tham vấn ở Việt Nam, tập trung đặc biệt vào người nghèo và những người yếu thế.
  • Các ý kiến và quan điểm thu thập được qua các buổi tham vấn trên toàn quốc sẽ được tổng hợp và đưa vào báo cáo tổng kết.

Em gái Giang Thị Bla – 11 tuổi học ở trường nội trú Xa Ho. Trong tuần, Bla và các em em ngủ trên một chiếc giường tầng ở cuối lớp học của Bla ở trường nội trú. Ngoài giờ học ở trường, cô bé người Mông nấu ăn cho em gái em (8 tuổi) và hai em trai (9 và 4 tuổi). Các em thường ăn cơm với măng muối. Thỉnh thoảng, trên đường ra ruộng bậc thang, mẹ các em lại ghé vào mang cho các em chút rau. Bla mong rằng trong tương lai bữa tối em được ăn cá thường xuyên hơn. Những tuần khác, Bla đưa các em về nhà nghỉ cuối tuần với cha mẹ. Các em mất một tiếng rưỡi đồng hồ mới đi bộ về tới nhà. Bla cho biết em không muốn phải bỏ học và em không muốn lấy chồng sớm.

Anh Lo Văn Hương năm nay 37 tuổi. Anh sống ở xã Hat Luu. Người đàn ông dân tộc Thái này đã lập gia đình và có hai con. Gia đình anh nằm trong danh sách 143 hộ nghèo nhất xã. Anh Hương chỉ biết kiếm sống từ nghề nông nhưng diện tích đất của anh quá nhỏ nên không trồng trọt được nhiều. Anh muốn học những người khác cách kiếm thêm thu nhập. Anh Hương cho biết nếu có thêm tiền, anh sẽ tập trung vào nuôi gia cầm để kiếm sống.

Chuyến công tác của LHQ tới Yên Bái là một trong những buổi tham vấn do LHQ tại Việt Nam thực hiện để hỏi người dân về thế giới mà họ mong muốn và hỏi xem họ thấy khung phát triển mới cho năm 2015 và các năm tiếp theo nên như thế nào khi đã hoàn thành các Mục tiêu Phát triển Thiên niên kỷ (MDGs) hiện tại. Các dân tộc thiểu số là một trong tám nhóm mục tiêu được tham vấn ở Việt Nam, tập trung đặc biệt vào người nghèo và những người yếu thế như My, Bla và Hương. Các nhóm khác sẽ được tham vấn bao gồm người nghèo ở thành thị và nông thôn, người khuyết tật, người nhiễm HIV, thanh thiếu niên, người cao tuổi và khu vực tư nhân.

“Chúng tôi tham vấn nhiều nhóm người dân bao gồm trẻ em, nam giới và phụ nữ nghèo, người cao tuổi cũng như quan chức chính quyền địa phương” Bà Võ Hoàng Nga, cán bộ UNDP, điều phối chuyến công tác giải thích. “Để khuyến khích các nhóm khác nhau tham gia và vượt qua các rào cản về truyền thông, chúng tôi sử dụng nhiều công cụ có sự tham gia khác nhau. Ví dụ, chúng tôi yêu cầu trẻ em vẽ về “ước mơ tương lai của em” còn các quan chính chính quyền địa phương vẽ bản đồ làng xã. Chúng tôi yêu cầu phụ nữ nghèo vẽ sơ đồ những nơi họ đến trong ngày và liệt kê những việc họ làm trong ngày. Chúng tôi hỏi người cao tuổi về chủ đề “cơ thể của tôi”, cố gắng hiểu về tình hình sức khỏe và nhu cầu của họ. Nhiều người  Mông chỉ nói được tiếng mẹ đẻ nên chúng tôi cũng cần được giúp đỡ trong việc dịch từ tiếng Mông sang tiếng Kinh.”

“Chúng tôi cũng nắm được thông tin về tình hình chăm sóc sức khỏe trong huyện và một số khó khăn hiện tại cũng như mong muốn của những người cung cấp dịch vụ cũng như người sử dụng dịch vụ” Bà Lê Thị Thanh Huyền, cán bộ UNFPA cho biết. “Chúng tôi mong muốn được phối hợp với Chính phủ các cấp để có các chính sách phù hợp và hệ thống dịch vụ y tế có tính tới các yếu tố văn hóa. Điều này sẽ giúp cung cấp các dịch vụ một cách hiệu quả cho người dân sống ở các khu vực miền núi xa xôi, điều kiện đi lại khó khăn cũng như có nhiều phong tục tập quán khác nhau.”

“Qua các chuyến công tác, mục tiêu của chúng tôi cũng là nắm được thông tin có chiều sâu và toàn diện về các lĩnh vực thông tin, truyền thông, văn hóa và giáo dục, nhờ đó đảm bảo đưa ra được các khuyến nghị chính sách hiệu quả cho các dân tộc thiểu số, nhất là người Mông” Bà Hoàng Minh Nguyệt, cán bộ UNESCO kết luận.

Các ý kiến và quan điểm thu thập được qua các buổi tham vấn trên toàn quốc sẽ được tổng hợp và đưa vào báo cáo tổng kết, sẽ phản ánh các cơ hội và thách thức đối với Việt Nam với bộ khung sau năm 2015. Báo cáo của Việt Nam sẽ được thảo luận tại một hội thảo quốc gia tổ chức vào tháng 3 năm 2013 trước khi chia sẻ với Ban cố vấn Cấp cao của Tổng Thư ký LHQ về chương trình sau năm 2015.

Ấn phẩm
Tác động của chương trình 135 giai đoạn II qua lăng kính hai cuộc điều tra đầu kỳ và cuối kỳ

Mục tiêu chính của Báo cáo “Tác động của Chương trình 135 giai đoạn II qua lăng kính hai cuộc điều tra đầu kỳ và cuối kỳ” đo lường tác động của chương trình đến các kết quả mong đợi, chủ yếu dựa trên các chỉ tiêu về đói nghèo, thu nhập, sản xuất nông nghiệp, điều kiện nhà ở và khả năng tiếp cận các dịch vụ công cộng.

XEM THÊM CÁC ẤN PHẨM KHÁC